Tôi
mơ một lần được đến với vùng đất cao nguyên mênh mông, hoang dă và xanh
ngát ấy. Tôi mơ một lần được đặt chân tới miền đất mẹ hiền vào Tháng Ba
để được tận hưởng những ngày đầu xuân thực sự của đất trời. Để được
ngắm đàn ong chăm chỉ đi lấy mật, được thấy mùa của những chú voi rừng
rú xuống sông hút nước, để được chứng kiến cảnh kỳ vĩ của thiên nhiên.
Tôi
mong một ngày được tận mắt thấy cảnh sống đơn sơ của người dân nơi cao
nguyên lộng gió và lộng nắng: chàng trai vào rừng đặt bẫy, cài chông;
người mẹ lặn lội vào rừng theo chân rùa; người cha với thân h́nh vạm vỡ
dạy con phóng lao; cô gái với cái nh́n e thẹn như bông hoa Polang bên
khung dệt...
Nghe
ca khúc Tháng Ba Tây Nguyên mà như nối dài tưởng tượng, càng khát khao
muốn đặt chân đến vùng đất ấy, vào tiết trời tháng Ba ấm áp và hừng hực
sức xuân...

Ca khúc: THÁNG BA TÂY NGUYÊN
Thơ: Thân Như Thơ
Nhạc: Văn Thắng
Tháng
ba, mùa con ong đi lấy mật, mùa con voi xuống sông hút nuớc. Mùa em đi
phát rẫy làm nương. Anh vào rừng đặt bẫy cài chông.
Tháng
ba, sớm sớm mẹ ra rừng theo dấu chân rùa đi t́m nắm muối. Chiều chiều
cha chọn một góc vườn, dạy con trai phóng lao trừ hổ báo.
Tháng ba, mùa hoa Polang đang nở, cho con công múa, cho con cá bơi. Bông không rụng xuống ḍng suối nhỏ, tung lên trời vạn cánh sao rơi, bông lánh bay để lại nụ cười.
Tháng ba, rừng Tây Nguyên hoa thắm đỏ làm muôn vạn tiếng chim múa hát, bầy chim muông
cất cánh dạo chơi. Sông từng đàn con cá lội bơi. Tháng ba, tay em dệt
khăn hồng, thêu cánh chim trời cho người em mến. Chiều chiều anh dựng
lại nếp nhà, pḥng khi qua những đêm ngày giông băo.
Tháng
ba trời trong xanh như suối ngàn. Cho em múa hát, cho anh đánh chiêng,
chim bay rộn núi rừng khắp làng. Em ca giăng vút mây xanh. Chim hót
theo, nghe sao ngọt lành.
Tháng ba, người Tây Nguyên chan chứa t́nh. Con tim xao xuyến.
Đôi môi hé tươi. Tháng Ba mùa suối rừng sôi sục. Tháng ba, mùa hạnh phúc Tây Nguyên, ôi Tháng Ba tô thắm cuộc đời.